Trang chủ
Câu chuyện Slowly  
AyaRei
AyaRei | 🇧🇷 Brazil

Originally written in English. Translated by Rin.

Ngày xửa ngày xưa, mình đã từng rất mê viết thư. Lúc đó mình còn trẻ dữ lắm mà thời đó Slowly còn chưa ra đời cơ – điện thoại cũng thế nữa. Thời đó thì mình gửi thư giấy ngoài đời thật (thư viết chữ tay ấy) mình viết cho dì của mình sống ở thành phố khác. Cuối cùng thì bởi vì dì ấy bận quá nên dì không còn phản hồi lại thư của mình nữa. Dì với mình gọi điện thoại cho nhau thường xuyên hơn nhưng mình đã đánh mất hết sự thần kì của cảm giác chờ đợi thư của dì gửi đến và phản hồi lại những lá thư đó.

Sau đó thì mình có cơ hội thứ hai. Mình đã gặp được người bạn qua thư của mình thông qua một người bạn cùng lớp và người bạn qua thư đó đã giới thiệu cho mình một thế giới tuyệt vời khi trong đó được trao đổi thư thỏa thích. Mình cứ trao đổi thư với nhiều người hầu như đến từ từng bang của nước mình luôn ấy và đúng lúc trong khoảng thời gian đó thì bởi vì mình cũng có học tiếng anh, đó là ngôn ngữ thứ hai của mình và mình cũng có đủ dũng cảm để thử và giao tiếp bằng tiếng anh nên mình đã có người bạn đầu tiên (và trân quý nhất) những người bạn nước ngoài.

Mình vẫn còn nhớ cảm giác hồi hộp chờ đợi người giao thư bỏ thư vào hộp thư nhà mình (Mình hay nhảy qua phạm vi cổng nhà mình do thám thử xem người giao thư có đến chưa). Tùy vào người gửi cho mình những bức thư cụ thể nào đó, mình sẽ hét thật to trong vui sướng lúc mình nhận được thư. Những người bạn qua thư của mình đã đặc biệt đối với mình như thế đấy. Mình cũng đã có hội để gặp những người bạn đó ngoài đời thật và đi chơi với một số trong các người bạn qua thư của mình một vài lần. Cũng có những người bạn qua thư đi du lịch ở nơi mình sống và cũng có bạn thì mời mình đến du lịch nơi của họ.

Bởi vì mình từng là một người hướng nội khi còn tuổi còn nhỏ, hẳn lúc đó mình cũng chẳng có bạn bè nhiều gì đâu nếu như mà không gửi thư. Mình đã cảm thấy rất hạnh phúc và biết ơn được khám phá một thế giới thật tuyệt mỹ như vậy.

Nhưng sau đó thì mình cũng đã lớn lên, trưởng thành hơn, cuộc sống trở nên thật sự rất bận rộn và mình buộc phải giảm tần suất viết thư lại cho đến khi mình đã không thể cầm cự việc viết thư thêm được nữa. Sau đó thì mạng Internet và mạng xã hội trở thành những phương tiện phổ biến được chú ý hơn nên mình dùng những phương tiện đó để giữ liên lạc với những người bạn qua thư của mình. Dĩ nhiên cảm giác gửi thư và giữ liên lạc qua mạng xã hội khác xa hoàn toàn.

Và sau đó thì Slowly đã bước vào cuộc đời của mình. Mình có thể nói rằng đó là cuộc gặp tình cờ. Mình cũng mới thử một ứng dụng tương tự mà mình tình cờ thấy được trên cửa hàng Play và ứng dụng đó không phù hợp với mình tí nào cả. Sau đó thì mình đã bắt gặp Slowly và phần mô tả của Slowly đã làm mình thấy ấn tượng trong tích tắc. Cảm giác ấy giống như mình đã từng có khi còn rất trẻ, trừ ra thì đây là phiên bản điện tử. Ý tưởng cho cuộc gặp gỡ, trao đổi với những người bạn qua thư hiện hữu quả là tuyệt vời! Mình chưa kể đến là mình bị mê mấy con tem, hình đại diện rồi sự thật là mình còn phải chờ những lá thư bay đến chỗ mình nữa cơ. Cảm giác hồi hộp chờ đợi đó y chang lúc mình chờ người giao thư đến khu ngõ nhà mình rồi trao cho mình những lá thư thật quý giá. Mình đã thử dùng ứng dụng đó luôn.

Sau hơn một năm sử dụng, mình đây. Mình đã gặp khá nhiều những người bạn tuyệt vời trên Slowly; một vài người họ đã rời đi mất rồi (thật không may là như thế thật nhưng cuộc sống mà), một vài người thì không còn là những người bạn Slowly của mình nữa và còn những người bạn vẫn ở đây trải nghiệm gửi thư gặp gỡ toàn cầu luôn.

Mình vẫn cảm thấy rất háo hức khi nhìn thấy có một Slowly mới gửi thư cho mình và mình sẽ không bao giờ cảm thấy chán việc chờ đợi những bức thư đến – cảm giác háo hức đó luôn luôn vẫn giống như vậy.

Mình cảm ơn Slowly đã cho mình được trải nghiệm việc gửi thư một lần nữa mà tưởng chừng như mình sẽ không còn được quay lại cảm giác đó nữa, bằng một cách mà cũng hợp với lối sống hiện tại của mình nữa. Viết những lá thư điện tử hẳn là dễ hơn cho những người bận rộn làm việc như mình nên mình cảm thấy cảm ơn các bạn không xuể đã tạo ra ứng dụng này và làm cho việc viết thư là có khả năng.

Mình cũng cám ơn những người bạn qua thư tuyệt vời của mình – thậm chí là với những bạn đã cất gót quay đi – cho những lần trao đổi thư thật đáng yêu. Mình lúc nào cũng học được từ bạn và được học với bạn!
Mình chân thành hi vọng được đồng hành với Slowly thêm một quãng thời gian dài nữa, sưu tầm được càng nhiều những chiếc tem dễ thương nhất có thể và trao đổi thật nhiều những lá thư ngập tràn những câu chuyện ngạc nhiên nhất có thể.

Còn bây giờ thì là một câu chuyện không bao giờ kết thúc và cho dù nó có kết thúc vào phút chót đi nữa thì mình cá chắc đó sẽ là một cái kết thật đẹp.

Cám ơn mọi người!

AyaRei

 Gửi câu chuyện của bạn

SLOWLY

Bắt đầu kết nối với Thế giới ngay!