Ban đầu được viết bằng tiếng Bồ Đào Nha, dịch bởi OpenAI.
Khi mọi người hỏi tôi bắt đầu viết thư như thế nào, tôi trả lời rằng điều đó không hề được lên kế hoạch. Cuộc sống đã đưa tôi đến đây. Góa phụ, mẹ của ba người con, bà của hai đứa cháu, một nữ doanh nhân trong lĩnh vực công nghệ, tôi đã chìm đắm trong công việc của mình. Cho đến khi tôi khám phá ra Slowly, một ứng dụng kết nối mọi người trên khắp thế giới, và tôi nhận ra rằng ở đó có cả một vũ trụ để khám phá mà không cần hộ chiếu, không cần lên máy bay, nhưng lại có cùng một cảm xúc như một chuyến đi. Tôi bắt đầu rụt rè, chỉ trao đổi vài tin nhắn. Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra rằng điều đó không chỉ là “làm quen với mọi người”, mà là đắm mình vào những thực tại khác. Nhận được một bức thư từ ai đó ở phía bên kia thế giới giống như mở một ô cửa sổ mới trong chính bản thân mình. Đó là được đọc về cách các mùa được trải qua ở những nơi khác nhau trên thế giới, cảm nhận mùi hương và tưởng tượng hương vị của những món ăn mà tôi chưa bao giờ nếm thử, nghe kể về những bản nhạc mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ tự mình tìm thấy, và biết được những câu chuyện đời thực như bước ra từ một cuốn sách.
Ban đầu, rào cản ngôn ngữ dường như là một thử thách. Nhưng tôi phát hiện ra rằng, trên thực tế, nó không ngăn cản được một sự kết nối thật sự. Ngược lại: nó khiến tôi học hỏi, tìm tòi, mắc lỗi và cười vì những sai lầm đó. Tôi đã khám phá ra những từ mới, những sắc thái văn hóa và những cách diễn đạt không có bản dịch hoàn hảo, nhưng lại mang những cảm xúc phổ quát. Và sự trao đổi này đã vượt xa vốn từ vựng: nó dạy tôi sự kiên nhẫn, tò mò và tôn trọng thời gian cũng như thực tại của người khác.
Theo thời gian, tôi nhận ra rằng mình cũng có những câu chuyện để kể. Và rằng những câu chuyện đó, dù đơn giản, vẫn có giá trị. Viết thư đã trở thành một bài tập về sự hiện diện. Khác với một cuộc trò chuyện tức thời, lá thư đòi hỏi sự tạm dừng, suy ngẫm. Đó là khoảng thời gian bạn dành để nghĩ về điều mình thực sự muốn nói, điều gì đáng để ghi lại. Tôi phát hiện ra rằng mình lưu giữ nhiều điều trong lòng hơn tôi tưởng và viết trở thành cách để tôi đưa chúng ra thế giới.
Với mỗi bức thư, tôi học thêm về chính mình. Tôi phát hiện ra rằng mình có thể cười một mình khi nhớ lại một câu chuyện cười mà ai đó đã kể cho tôi vài tháng trước. Rằng tôi có thể xúc động trước mô tả về một hoàng hôn mà tôi chưa bao giờ thấy. Rằng tình bạn ảo có thể mạnh mẽ như tình bạn ngoài đời thực. Rằng có thể tạo ra những mối gắn kết với những người mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp trực tiếp, nhưng họ đã để lại những dấu ấn sâu đậm trên con đường của tôi.
Tôi đã nhận được những lời khuyên mà đến nay tôi vẫn trân trọng. Tôi đã chia sẻ những chiến thắng và thất bại. Tôi đã kể về những chuyến đi bộ đường dài trong rừng, về chú chó bulldog Pháp của tôi tên là Robson Roncador, về những bản nhạc đã đồng hành trong những giai đoạn quan trọng của cuộc đời tôi. Tôi đã chia sẻ những khoảnh khắc yếu đuối mà có lẽ tôi sẽ không đủ can đảm để kể với những người ở gần. Và đổi lại, tôi đã nhận được những câu chuyện về lòng dũng cảm, tình yêu, sự vượt qua, nỗi cô đơn, niềm tin, tình bạn… những câu chuyện đã thay đổi cách tôi nhìn nhận thế giới.
Slowly cũng mang đến cho tôi những bài học bất ngờ. Tôi đã học được cách tôn trọng sự im lặng, bởi đôi khi cuộc sống của người kia quá bận rộn, hoặc họ chưa sẵn sàng để trả lời. Tôi đã học rằng “thời gian phản hồi” không xác định tầm quan trọng của một kết nối. Tôi đã học rằng một đoạn văn đơn giản có thể mang nhiều tình cảm hơn cả ngàn lời hoa mỹ.
Dần dần, tôi nhận thấy rằng mình không chỉ đang khám phá những nền văn hóa mới, mà còn đang khám phá lại chính mình. Sự trao đổi này khiến tôi đặt câu hỏi về những điều mà tôi từng cho là chân lý tuyệt đối. Nó khiến tôi xem xét lại các khái niệm, nhìn nhận từ những góc độ khác, và quan trọng nhất, nhắc nhở tôi rằng không bao giờ là quá muộn để học một điều gì mới. Hôm nay, ở tuổi 56, tôi có thể nói rằng mình có bạn bè trên khắp thế giới. Có người gửi cho tôi ảnh hoàng hôn, có người gửi ảnh món ăn yêu thích của họ. Có người viết về chính trị, có người gửi thơ, truyện ngắn, haiku, có người chia sẻ những nghi ngờ hiện sinh… và thậm chí có người kể về những con vật họ gặp trong khu bảo tồn thiên nhiên nơi họ làm việc – tôi đã nhận được những câu chuyện về gấu, nhím và lợn rừng. Và tôi yêu tất cả họ theo cách riêng của mình.
Trải nghiệm này đã đưa tôi ra khỏi vùng an toàn và mang lại cho tôi thứ mà tôi thậm chí không biết rằng mình đang thiếu: khả năng để ngạc nhiên và say mê trở lại. Khi bạn mở lòng để lắng nghe những câu chuyện thật, bạn bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp ở những nơi mà trước đây bạn không thấy. Bạn nhận ra rằng, ngay cả ở những quốc gia khác nhau, với những nền văn hóa khác biệt và thực tại trái ngược, tất cả chúng ta đều mang trong lòng những câu hỏi giống nhau: “Tôi là ai?”, “Điều gì khiến tôi hạnh phúc?”, “Tôi muốn trở thành ai từ nay về sau?”.
Đối với tôi, Slowly không chỉ là một ứng dụng. Đó là một bài tập hằng ngày về sự đồng cảm, kiên nhẫn và tò mò. Đó là bằng chứng rằng công nghệ thực sự có thể gắn kết mọi người, nếu được sử dụng với sự chủ ý. Đó là lời nhắc nhở rằng, ngay cả trong một thế giới vội vã và ồn ào, vẫn luôn có chỗ cho những cuộc trò chuyện sâu sắc, chậm rãi và đầy ý nghĩa.
Hôm nay, tôi không thể sống thiếu sự trao đổi thư từ này nữa. Chúng truyền cảm hứng cho tôi, thử thách tôi và nhắc nhở tôi rằng, bất kể khoảng cách, sẽ luôn có ai đó sẵn sàng chia sẻ một phần câu chuyện của họ và lắng nghe câu chuyện của tôi.
P.S.: Bài viết này ban đầu được viết bằng tiếng Bồ Đào Nha. Một số từ có thể mất đi chút ý vị khi được dịch — nhưng tôi hy vọng rằng bản chất vẫn giữ nguyên.