morning nicky

morning nicky

🇮🇩 Indonesia
Câu chuyện Slowly

Ban đầu được viết bằng tiếng Anh, dịch bởi OpenAI.

Tôi tham gia Slowly mà không có bất kỳ kỳ vọng nào, không kế hoạch, cũng chẳng có ý định biến nó thành một điều gì đó ý nghĩa. Tôi chỉ muốn trao đổi những lá thư yên bình với những người lạ từ khắp nơi trên thế giới, tìm hiểu về các nền văn hóa khác, và có lẽ là sưu tập thêm vài con tem xinh xắn trên hành trình đó. Chỉ vậy thôi. Không hy vọng lớn lao, không có kịch bản kiểu “biết đâu mình sẽ gặp được ai đó đặc biệt”.

Thế rồi tôi sử dụng tính năng gửi thư ngẫu nhiên mà chẳng hề nghĩ đến việc sẽ nhận được hồi âm. Vài ngày sau, một lá thư trả lời xuất hiện. Đúng vậy, chính là anh ấy.

Chúng tôi viết cho nhau chậm rãi, thong thả. Đôi khi phản hồi rất nhanh, đôi khi phải mất nhiều ngày. Chúng tôi chỉ nói về những chuyện vụn vặt thường nhật như đồ ăn, thói quen hằng ngày, thời tiết, sự khác biệt giữa hai nền văn hóa, hay việc chúng tôi mệt mỏi thế nào sau giờ làm việc. Tôi đã không mong đợi điều gì to lớn sẽ nảy sinh. Nhưng bằng cách nào đó, sự hiện diện của anh dần trở nên quen thuộc. Anh mang lại cảm giác như một tách trà nhài ấm áp vào một ngày mưa. Lặng lẽ, nhưng đầy an ủi.

Anh lớn tuổi hơn tôi, và sống trong một thế giới hoàn toàn khác biệt. Khác văn hóa, khác ngôn ngữ, khác cả nhịp sống hằng ngày. Nhưng lạ thay, trò chuyện với anh luôn cảm thấy thật dễ dàng. Ổn định. Và an toàn.

Nhiều tháng trôi qua, chúng tôi vẫn tiếp tục viết thư. Anh bảo rằng anh có thể sẽ ghé thăm đất nước tôi trong một chuyến đi ngắn. Đã nhiều lần tôi hoài nghi lời anh nói, tôi luôn nghĩ đó chỉ là lời nói xã giao. Cho đến một ngày anh thực sự mua vé máy bay, tôi mới tin là anh sẽ đến. Khi đó não bộ tôi kiểu: “Đợi đã… cái gì cơ?” Tôi chưa bao giờ hình dung rằng người bạn phương xa điềm đạm này lại thực sự bước lên máy bay và hạ cánh xuống thành phố của mình.

Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên vào tháng 10 năm 2024.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên mang lại cảm giác pha trộn giữa sự phấn khích và… dè chừng. Hai người trưởng thành đã trải đời đủ để hiểu rằng internet và thực tại không phải lúc nào cũng giống nhau. Tôi đã rất lo lắng. Tất nhiên là chúng tôi không nên tin tưởng quá nhanh. Nhưng một khi đã đứng đối diện nhau, sự dè chừng đó dần tan biến. Sự điềm tĩnh của anh ngoài đời thực y hệt như những gì anh thể hiện. Cách anh nói chuyện, cách anh cử động nhẹ nhàng, cách anh lắng nghe. Tất cả đều khớp với những lá thư tôi đã đọc suốt nhiều tháng qua.

Chúng tôi bắt đầu cuộc hội ngộ đầu tiên ấy bằng một cái ôm ấm áp tại sân bay. Tôi đã không lường trước điều đó. Nhưng nó cảm thấy thật tự nhiên, như một lời nhắn nhủ thầm lặng: “Anh ở đây rồi.” Chúng tôi đã gọi video hàng chục lần, nhưng việc nhìn thấy anh ngoài đời thực mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt. Giống như chiếc điện thoại của tôi không thể chứa đựng hết phiên bản đầy đủ về con người anh vậy.

Chúng tôi đi dạo, trò chuyện, ăn uống và cười đùa cùng nhau. Đáng ngạc nhiên là mọi thứ đều diễn ra rất tự nhiên. Tôi nhớ lúc đi về nhà đã nghĩ rằng: “Thôi xong rồi. Cảm giác này quá đỗi thoải mái~~”

Sau khi anh bay về, nhịp sống của chúng tôi trở lại bình thường, quay về với những tin nhắn, những cập nhật và những mẩu chuyện nhỏ về đời sống hằng ngày. Nhưng có điều gì đó trong tôi đã thay đổi. Giờ đây khi anh viết thư, tôi có thể nghe thấy giọng nói của anh trong đầu mình. Khi anh nói anh mệt, tôi có thể hình dung ra khuôn mặt anh. Khi anh nói trời lạnh, tôi có thể tưởng tượng anh đang mặc chiếc áo khoác của mình.

“Chúc ngủ ngon. Hẹn gặp em ngày mai.” Mỗi tối. Không sót đêm nào. Ngay cả khi chúng tôi mệt mỏi, ngay cả khi ngày dài đằng đẵng, ngay cả khi tin nhắn chỉ ngắn ngủi, những dòng chữ đó luôn ở đó. Tôi chưa bao giờ nói với anh điều này, nhưng tôi luôn chờ đợi dòng tin ấy. Nó trở thành một nghi thức nhỏ mà tôi mong đợi, như một lời hứa nhẹ nhàng về sự gắn kết bền lâu.

Một năm trôi qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng bằng cách nào đó chúng tôi vẫn hiện diện trong mỗi ngày của nhau. Rồi tháng 11 năm 2025 tới. Anh lại bay đến thăm tôi một lần nữa.

Một lần nữa, chúng tôi bắt đầu cuộc gặp bằng một cái ôm tại sân bay. Lần này với sự thoải mái hơn, ấm áp hơn, thấu hiểu nhau hơn mà không cần lời nói, và ít ngần ngại hơn. Chúng tôi không cần phải cố gắng gây ấn tượng với đối phương. Chúng tôi đã biết rõ cách người kia nói chuyện, cử động, và cách chúng tôi cùng hiện diện trong một không gian. Cuộc gặp thứ hai này khiến tôi nhận ra mình đã gắn bó với anh đến nhường nào.

Trong lần gặp thứ hai này, sự thoải mái mang một sắc thái khác, sâu sắc hơn. Tôi nhận thấy mình càng ngưỡng mộ sự điềm tĩnh của anh khi tiếp xúc trực tiếp. Tôi ngưỡng mộ cách anh xử lý áp lực, cách anh giữ được sự tử tế ngay cả khi mọi việc không như kế hoạch. Có một điều gì đó cực kỳ an tâm khi được ở bên cạnh anh.

Và khi anh về nước, chúng tôi kết thúc bằng một cái ôm ấm áp khác. Nhẹ nhàng, vững chãi và đầy sự trân trọng thầm kín. Khi tôi tiễn anh ra sân bay năm ngoái, tôi thực sự đã không thể ngăn được nước mắt. Nhưng lần này, tôi chọn lắng nghe anh: đừng khóc nhé, điều đó sẽ làm anh đau lòng lắm. Hãy mỉm cười, vẫy tay chào, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại. Anh cũng nói, đây không phải là lời tạm biệt (good bye), mà là hẹn gặp lại (see you). Luôn đơn giản như vậy~~

Anh đã bay đến gặp tôi. Hai lần. Không bằng những lời hứa hão huyền, không bằng những bài diễn thuyết hào nhoáng. Anh chỉ đơn giản là… đến. Và điều đó có ý nghĩa rất lớn với tôi. Đôi khi tôi tự hỏi làm thế nào mà chúng tôi lại có được ngày hôm nay.

Chúng tôi bắt đầu như hai người lạ trên một ứng dụng, cẩn thận gửi những dòng chữ vào hòm thư của nhau. Không kỳ vọng, không kịch bản, chỉ có sự tò mò. Rồi những dòng chữ đó biến thành sự an ủi. Sự an ủi biến thành niềm tin. Và niềm tin biến thành hai cuộc gặp gỡ đời thực, cảm thấy vừa đơn giản lại vừa đặc biệt cùng một lúc.

Anh vẫn là người đàn ông điềm đạm nhắn tin cho tôi về một ngày của anh, về bữa ăn, việc giặt giũ, về công việc. Tôi vẫn là người hay suy nghĩ vẩn vơ một chút, cảm nhận mọi thứ sâu sắc, và chậm rãi nhận ra sự hiện diện của anh ảnh hưởng đến mình nhiều đến nhường nào.

Anh là người mà những tin nhắn của anh khiến tôi cảm thấy dễ thở hơn một chút. Người đã biến một sự kết nối chậm rãi thành một điều gì đó lãng mạn một cách thầm lặng. Người đã cho tôi thấy rằng những mối ràng buộc ý nghĩa không phải lúc nào cũng cần phải phô trương. Anh không nói nhiều, nhưng hành động của anh luôn cho thấy anh sẵn sàng bước về phía tôi. Anh luôn dịu dàng với tôi. Không bao giờ hối thúc, không bao giờ ép buộc, luôn đảm bảo rằng tôi cảm thấy an toàn và thoải mái.

Sau cuộc gặp thứ hai, trái tim tôi cần một chút thời gian để thích nghi. Việc có anh ở thật gần trong vài ngày khiến tôi cảm thấy thật trọn vẹn. Và khi anh đi, sự tĩnh lặng đột ngột khiến cơ thể tôi hơi hụt hẫng. Đó không phải là nỗi buồn, chỉ là cảm giác thiếu vắng một hơi ấm vừa mới hiện hữu ngay trước mắt.

Tôi chưa bao giờ mong đợi bất cứ điều gì như thế này khi cài đặt Slowly. Nhưng tôi biết ơn vì điều đó đã xảy ra. Thực sự, rất biết ơn.

© 2026 Slowly Communications Ltd.    
Điều khoản dịch vụ     Chính sách bảo mật     Cookies