fbpx

Những câu chuyện Slowly

Bạn qua thư mà bạn chỉ có thể tìm thấy trên Slowly

Cô ấy đã giúp tôi tìm hiểu về văn hóa và truyền thống Trung Quốc. Tôi đã nói với cô ấy rằng hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ có cơ hội gặp cô ấy...

Vài lá thư giống như tia nắng mặt thời luôn chiếu sáng trong trái tim của tôi.

The feeling of excitement that rushes through my body when I see I'm gonna receive a letter is so bizarre.

Chẳng phải thật thú vị khi chỉ bằng những từ ngữ, bạn có thể phát triển một mối quan hệ thân thiết đến vậy sao?

Sâu thẳm trong lòng, tôi nghĩ ai cũng khao khát khám phá những gì nằm ngoài giới hạn của văn hóa riêng của mình—thế giới rộng lớn ở bên ngoài.

The act of correspondence where you share a bit about yourself can make you feel a smidge vulnerable at first, but if you give it some time, it will pay off.

Tôi không còn sợ hãi bị mọi người từ chối nữa bởi vì tôi biết rằng sẽ luôn có người đón nhận tôi, dù cho những thiếu sót và khuyết điểm của tôi tồi tệ như thế nào.

By simply letting our personalities flow through our letters, we were able to convey to others who we are despite the distance.

Trong phần lớn cuộc đời của mình, tôi cảm giác mình bị cô lập. Tôi đã cảm thấy như bị ghẻ lạnh từ các bạn ở trường, và thậm chí là từ cả gia đình tôi.

Bởi vì tôi thích làm mấy thứ điên rồ và dị hợm khi ở trường nên các bạn và giáo viên của tôi thường gọi tôi là "người ngoài hành tinh".

Khi tôi bắt đầu tương tác với mọi người một lần nữa, tôi nhận thấy rằng tôi có thể có những cuộc trò chuyện tốt hơn và kết nối với mọi người ở một cấp độ sâu sắc hơn.

Có lẽ không ai hứng thú với chủ đề này. Nhưng so với những cuộc trò chuyện, viết ở đây thì tâm hồn của tôi được chữa lành nhiều hơn. Tôi cảm thấy chấp nhận trong những cuộc nói chuyện đàng hoàng.